Thơ Xuân

Nhã Trân

 

 


Lục Bát Tháng Giêng

 

Mây thanh nắng trải lụa mềm
Tháng Giêng nhẹ đến bên thềm, không hay
Trời xanh xanh thẳm tầng mây
Hồn xanh mấy cánh mai gầy trong mơ
Tháng Giêng, không hẹn không chờ
Nắng thơm chở một thuyền thơ vào hồn
Lòng xa, thơ hát cô đơn
Người xa, xuân mãi dỗi hờn vu vơ

 


Xuân Ca

 

Mưa xuân lê nở đầy hoa
Nắng vàng, sương bạc, nụ lòa ánh dương
Véo von khóm trúc xanh tường
Yến oanh họa xướng rộn vườn, xuân ca

 


Mơ Xuân

 

Mây hồng nhẹ lướt giăng ngang
Hàng cây chớm nhuộm, lan tràn nắng tơ
Trong hơi sương sớm mờ mờ
Nhánh mai sân nhỏ nụ vừa trổ xanh
Nâng niu búp lá đầu cành
Nghe lòng rộn rã, ngày xuân đã kề
Dường theo làn gió sắt se
Vài đôi cánh én bay về, thênh thang
Bên hiên cúc thắm rực vàng
Bâng khuâng hồn cũ, mơ màng tưởng xuân

 


Hồ Xuân

 

Nắng xuân rọi, nước trôi ánh biếc
Khắp ven hồ trùng điệp khách xuôi
Lá thông thơm quyện tóc người
Hoa đào tô điểm thêm tươi mày ngài
Vang thủy tạ nhạc khai réo rắt
Lướt sóng xanh dìu dặt én bay
Tiêu dao xuân đến vui vầy
Muộn phiền tạm lắng theo ngày tháng qua

 


Vọng Xuân

 

Xuân sang oanh hót đua mừng
Vườn sao hoa lạnh vẫn nồng giấc say
Tuyết còn vương lối cỏ gầy
Người còn luyến giấc mộng ngày xa xôi
Lầu tây, mây vắt lưng trời
Lòng đông, lữ khách bồi hồi nhớ quê
Ý thơ khai bút xuân về
Dường đây ngày mới vừa kề bên song

 


Thuyền Xuân

 

Bóng chếch lung linh mây phủ mây
Gương hồ lấp lánh gió hây hây
Đôi mái khoan thai làn nước rẽ
Tháng Giêng xanh ngắt một màu cây
Trong vắt giọng cười khua sớm mai
Lối cỏ hơi sương đươ.m gót hài
Róc rách mạn thuyền tay sóng vỗ
Tiếng lòng khoan nhặt, nhạc xuân khai

 

 

Cảm Xuân

 

Trời xuân xanh ngắt dặm dài
Tri âm trần thế hỏi ai là người
Mai gần nở thắm kia rồi
Người xa chẳng thấy qui hồi chốn đây
Nhạn thư trông đợi ngày ngày
Cố nhân còn vẫn mong tầy tháng năm
Xuân sang tàn mộng tương phùng
Thấu chăng ai, nỗi đoạn trường cho ai

 


Nhớ Xuân

 

Xuân đi lại đến xuân về
Đón xuân, hoàng cúc tràn trề mãn khai
Lối xưa cửa khép then cài
Người xưa vắng bóng, dấu hài cỏ chêm
Trời xanh cánh nhạn lướt êm
Vườn sau hoa rụng đỏ thềm, đầy vơi
Gió xuân tùng bách lay vời
Rưng rưng, sầu nhớ một thời hoa niên

 


Áo Xuân

 

Tha thướt nhẹ lay trong gió hây
Đôi tà khép mở sóng vờn bay
Guốc nhỏ khua đường ran xác pháo
Tháng Giêng xanh ngắt một màu cây
Trời mây bát ngát ý chan hòa
Hoa lá khoe tươi vẻ nuột nà
Áo lụa khoe màu thơm lối ngõ
Bướm vàng ngơ ngẩn biết xuân qua

 

 

Trăng Xuân Mùa Cũ

Nguyệt cầm còn nhớ xuân xưa
Lung linh bóng nước trăng vừa soi ngang
Bờ thông sương tỏa mơ màng
Hồ xao xác gió ngỡ hoàng hạc bay
Cung thương ai nắn tay gầy
Sầu ươm mái tóc tháng ngày phôi pha
Người đi nặng gánh sơn hà
Tình nhà nợ nước rồi xa nghìn trùng
Lạc loài thề ước đỉnh chung
Trăng xuân nhạt khuất mịt mùng chốn nao

 

@Báo Xuân 1998 – 2008