Mừng Xuân

 

Nghe nhạc Xuân (mp3)

 

 

 

Tết của tui

"Tết Nguyên Đán dưới thời Việt Nam Cộng Hòa" - X-cafevn

 

Guest_20452: Tôi là người rất thích tìm hiểu văn hóa của người VIẹt Nam dưới thời VNCH. NGày tết cũng sắp đến, tôi rât muốn biết không khí tết dưới thời VNCH như thế nào (Gần tết thì người dân chuẩn bị những gì? có làm bánh trưng bánh tet như bấy giờ không? có mung tuổi, lĩi không...)?

 

Guest_13442: Cái thời xưa lắm, hình như được gọi là thời ngụy, một thời ngụy huy hoàng. Huy hoàng đúng nghĩa. Tết đến, theo truyền thống là gia đình xum họp đày đủ ở thành hay ở quê, trong tận cùng làng mạc xa xôi. Tết đã được nhắc nhở sớm trong lòng người từ cả đầu tháng chạp, dưới dạng không khí hơi lành lạnh kéo về, làm lòng người chợt như được đánh thức dậy...


 

Ước vọng mùa xuân

Hoàng Cầm

 

Tôi đã im rồi thôi không nói năng

Mưa chiều chưa đọng, nóng càng tăng

Mồ hôi sắp lụt phòng oi ả

Đôi vợ chồng son khó chỗ nằm

 

Gió bống bang em về cõi ấy

Tôi còn hứng chịu trận mưa chan

Ví chăng đến lúc tôi thành đá

Chắc vẫn thầm thương khóc hợp tan

 

Xin người chớ rót lôi phong vũ

Bão gấp trăm lần ngọn gió nam

Chỉ muốn hứng mưa vừa tỉ lệ

Nắng tung hoành xin bớt chói chang

 

Giả sử người em như lụa nõn

Tôi đi theo bất kể ôn hàn

Đến đâu cũng thấy em hiền dịu

Mây bốn phương trời xanh chứa chan

 

Khí tượng đầy tin nắng đẹp tươi

Bụi mưa nhàn nhã thả chim trời

Mong em ấm lạnh vừa phong độ

Anh cứ tầm xuân lấm tấm vui.

 

@Internet


 

Mưa Xuân

Nguyễn Xuân Diện

 

Vào cữ tháng 2, cây bắt đầu hồi sinh. Từ trong lớp vỏ già nua, khô cứng ấy lớn dần lên một cái mấu nhỏ. Một mầm xinh nhú ra. Một sự sinh thành. Có sự sinh thành nào mà chẳng trải qua đau đớn, khó nhọc?

 

Ngày xưa tôi được bà tôi kể rằng Phật Bà Quan Âm là người có nhiều phép mầu nhiệm. Người có một cái bình đựng thứ nước quý, gọi là nước cam lộ và một cành dương liễu. Và Người thường nhúng cành cây đó vào bình nước rồi vảy vào chúng sinh, cứu họ thoát khỏi phiền muộn. Khắp nhân gian ai cũng chờ đợi sự tế độ của Người. Rồi tôi lại được nghe một chuyện nữa. Đó là chuyện thần Thái Bạch Kim Tinh có cây gậy mầu nhiệm; chỉ gậy vào cây đã héo, cây lại xanh tươi. Giờ tôi đã lớn, chẳng biết là có nên tin nữa hay không (trước kia thì tin lắm). Nhưng tôi biết có một điều tôi đã tin: sự hồi sinh của vạn vật khi mùa xuân đến - sự nhiệm màu của mùa xuân.


 

Đêm Xuân

Nguyễn Du

 

Đêm đen nào thấy ánh dương trong

Hàng liễu âm thầm đứng trước song

Ốm liệt giang hồ bao tháng trải

Xuân về mưa gió suốt đêm ròng

 

Lâu năm đất khách đèn chong lệ

Ngàn dặm quê hương nguyệt dãi lòng

Ngoài xóm Nam Đoài Long Thủy chảy

Trôi hoài kim cổ một dòng không

 

@Internet


 

Xuân Bình Minh

Ngô Thanh Thương

 

Bình minh vừa chớm bóng xuân sang
Bên ngõ văn chương bước nhẹ nhàng
Hoa nở bờ môi hương bát ngát
Liễu cài suối tóc nước mơ màng
Lung linh nắng mới xoa cành biếc
Lặng lẽ đường môi đỡ gót vàng
Nắng điểm bài thơ vào lối mộng
Đẹp lòng cùng hướng đến Thiên đàng


 

Xuân Lữ Thứ

Đoàn Ngọc Kiều Nga


Tháng lụn năm tàn đọc cổ nhân
Ngậm ngùi câu "niệm cố tri tân"
Khuê trung hương ủ, trầm thơm ngát
Song ngoại mưa bay, tuyết trắng ngần
Đông giá nghe lòng đau nắng hạ
Đào mai hé nụ ngóng tin xuân
Còn bao nhiêu tết tha phương nũa?
Ôi những mơ xa, mộng ước gần!
Boston 29-1-2011


 

Đêm Xuân Đọc Sách

Cao Bá Quát

 

Khách nay chẳng thấy xuân xưa nữa

Thổn thức xuân nay gặp khách xưa

Nay hóa thành xưa nào mấy chốc

Hư nhìn ra thực khỏi lầm chưa

 

Bao phường danh lợi cơn mưa sáng

Mấy bậc anh hùng đám bụi mờ

Tục lụy cười mình chưa dứt được

Gần đây sách vở quá say sưa

 

@Internet


 

Những tác phẩm cuối cùng của Khái Hưng

Trọng Đạt

 

Nhật đầu hàng đồng minh tháng 8 năm 1945. Các nhà cách mạng lưu vong bên Tầu kéo về nước, Khái Hưng và Nguyễn Tường Bách giữ nhiệm vụ tuyên truyền cho Việt Nam Quốc Dân Đảng.

 

Theo Nguyễn Phượng Thúy và Phạm Ngọc Lũy trong cuốn sách viết về Khái Hưng “Bóng Giai Nhân”, nhà văn cách mạng này đã bị Việt Minh thủ tiêu vào đêm Giao thừa Tết nguyên đán năm Đinh Hợi 21-1-1947.

 

Bài khảo luận dưới đây để tưởng niệm lần thứ 64 nhà văn Khái Hưng bị Việt Minh giết và ném xuống sông tại bến đò Cựa Gà, Nam Định. Những tác phẩm cuối cùng của ông cũng là những áng văn tuyệt tác của một cây bút già dặn, những tâm tư của một nhà cách mạng chân chính trước cảnh cốt nhục tương tàn của cuộc chiến Quốc Cộng đang diễn ra.


 

Buổi Sớm Mùa Xuân

Vua Trần Nhân Tông

 

Ngủ dậy tung song cửa

Nào hay xuân đã sang

Một đôi bươm bướm trắng

Gặp hoa, cánh vội vàng

 

Cảnh Xuân

Vua Trần Nhân Tông

 

Khoan nhặt chim kêu hoa liễu dầy

Họa đường thềm dãi bóng mây bay

Chuyện đời khách đến không hề hỏi

Cùng tựa lan can ngắm cảnh ngoài

 

@Internet


 

Đầu Xuân nói chuyện hoa Mai

Nguyễn Ngọc Bảo

 

Đã kiêu dũng, có hương thơm, lại nở sớm nhất trong các loại hoa xuân nên mai được tôn phong địa vị bách hoa khôi.

 

Mai được gộp chung với tùng và trúc thành bộ "tam hữu". Sư gộp chung này bắt nguồn từ sách Luận ngữ: "Ích giả tam hữu: hữu trực, hữu lượng, hữu đa văn” (bạn có ích gồm ba hạng: ngay thẳng, rộng lượng, và hiểu biết nhiều). Người xưa thường ví von ba loại cây này là ngự sử mai, trượng phu tùng, và quân tử trúc. Ngoài ra, mai còn được kết hợp với lan, cúc, và trúc thành bộ tứ quý để biểu tượng cho bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Trong thơ văn, mai thường được dùng để ví von cho phẩm chất của người quân tử.


 

Xuân

Hà Thượng Nhân


Ới đã xuân rồi, muôn dặm xuân!

Đỏ hoe màu áo gái phong trần.
Mưa rơi phơi phới, ồ, du khách!

Rươụ rót hoài hoài chứ mỹ nhân!

Đã chẳng đất trời phơi máu trẻ,

Thì đem son phấn quấn bàn chân.

Cây vươn cổ biếc, cành xuân biếc,

Ai hát nghe toàn giọng ái ân?

 

@Internet


 

Thơ Xuân

Thiền Sư Mãn Giác

 

Xuân ruổi trăm hoa rụng,

Xuân đến trăm hoa cười.

Trước mắt việc đi mãi,

Trên đầu già đến rồi.

Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết,

Đêm qua sân trước nở cành mai.

 

@Internet


 

Bến Đò Xuân Đầu Trại

Nguyễn Trãi

 

Cỏ xuân đầu bến xanh như khói

Thêm nữa mưa xuân nước vỗ trời

Đồng nội vắng teo hành khách ít

Thuyền kề bãi cát trọn ngày ngơi

 

@Internet


 

Món ăn ngày Tết

Ngô Thanh Thương

 

Những ngày cuối năm âm lịch: Bận rộn! Trong "thời gian quý hiếm" nầy, tôi gởi đến Anh-Chị-Em cách chế biến một món ăn cho những ngày Tết...Mong rằng Anh-Chị-Em "khoái khẩu" với món ăn nầy để chính nó sẽ giúp Anh-Chị-Em có được tinh-thần-minh-mẫn...đạt thành mọi sự như ý trong suốt năm mới đến!

- Lấy hết 12 tháng trong năm,đem rửa sạch mùi: cay đắng, ghen tị, thù oán...rồi để cho ráo nước.
-Tuần tự cắt mỗi tháng ra : 28, 30 hay 31 phần. Trộn đều với :
- Một chút tình yêu.
- Một chút kiên nhẫn.
- Một chút can đảm.
- Một chút cố gắng.
- Một chút hy vọng.
- Một chút trung thành.
- Ướp thêm gia vị: lạc quan, tự tin và hài hước.

 

Rồi đem ngâm ít phút trong dung dịch: "điều tâm niệm của riêng mình".
Vớt ra, xay nhỏ, đổ tất cả vào "nồi yêu thương" và nấu với "lửa vui mừng". Đem ra ăn với "nụ cười" trong chén "bao dung"!

Chúc Anh-Chị-Em "ngon miệng", hạnh phúc, bình an, thịnh vượng và cùng nguyện cầu cho quê Việt mến yêu...


 

Gởi anh chút Hương Xuân
Nguyễn Hữu Viện


Gởi anh chút nắng hanh
Sưởi chiều đông bớt lạnh
Pha lê tan vỡ tuyết
Mộng bất tuyệt xây thành

Gởi anh Đào năm ấy
Nỗi nhớ xưa hao gầy
Ngóng chờ ngày đoàn tụ
Mắt em còn thơ ngây?

Gởi anh cánh sâm cầm
Một vòng bay từ tâm
Lung linh trời bóng nước
Hồ Gươm vết thăng trầm

Gởi anh khuya bếp lửa
Canh bánh chưng giao thừa
Mắt Mẹ buồn sương khói
Con ơi! Đã về chưa?

Gởi anh chút Tâm Xuân
Hà Hồi hồi trống trận
Phấn chấn kích hoạt anh
Miên viễn chỉ một lần


 

Mùa Xuân Chín

Hàn Mặc Tử

 

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng
Sột soạt gió trêu tà áo biếc
Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang

 

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời
Bao cô thôn nữ hát trên đồi
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi

 

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi
Hổn hển như lời của nước mây
Thầm thì với ai ngồi dưới trúc
Nghe ra ý vị và thơ ngây

 

Khách xa, gặp lúc mùa xuân chín
Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng
Chị ấy, năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang

 

@Internet


 

Nha Trang một thuở Mai Vàng

Quách Tùng Phong

 

Cách núi Hoàng Mai sơn độ một cây số còn có một rừng mai có tên là rừng mai Phước Hải. Mùa Xuân nơi đây hoa mai nở vàng khắp vùng.

 

Hoa mai ở đây khác với hoa mai trên núi Hoàng mai. Mai trên núi là một loại mai trộn lẫn giống mai núi với mai rừng. Cánh hoa mai có nhiều tầng, nhụy hoa phơn phớt đỏ lẫn với sắc vàng cố hữu của nhụy hoa mai vàng. Hương mai nồng đượm nên hưong mai từ núi cao thường bay thoảng khắp bầu trời Nha Trang. Trong đêm ba mươi Tết, du khách đứng trên tháp Bà thường nghe thoảng trong gió mùi hương của nhang, trầm lẫn với hương nhẹ cả hương mai thoảng đến.


 

Hồ Xuân

Nhã Trân

 

Nắng xuân rọi, nước trôi ánh biếc
Khắp ven hồ trùng điệp khách xuôi
Lá thông thơm quyện tóc người
Hoa đào tô điểm thêm tươi mày ngài
Vang thủy tạ nhạc khai réo rắt
Lướt sóng xanh dìu dặt én bay
Tiêu dao xuân đến vui vầy
Muộn phiền tạm lắng theo ngày tháng qua


 

Thơ Xuân
Nguyễn Bính

 

Ðây cả mùa xuân đã đến rồi
Từng nhà mở cửa đón vui tươi
Từng cô em bé so màu áo,
Ðôi má hồng lên nhí nhảnh cười.

 

Và tựa hoa tươi cánh nở dần
Từng hàng thục nữ dậy thì xuân
Ðường hương thao thức lòng quân tử
Vó ngựa quen rồi ngõ ái ân.

 

Từng gã thư sinh biếng chải đầu
Một mình mơ ước chuyện mai sau
Lên kinh thi đỗ làm quan Trạng
Công chúa cài trâm thả tú cầu.

 

Có những ông già tóc bạc phơ
Rượu đào đôi chén bút đề thơ
Những bà tóc bạc hiền như phật
Sắm sửa hành trang trẩy hội chùa.

 

Pháo nổ đâu đây khói ngợp trời
Nhà nhà đoàn tụ dưới hoa tươi
Lòng tôi như cánh hoa tiên ấy
Một áng thơ đề nét chẳng phai.


 

Mừng Xuân Nhớ Tết Quê Hương Ta

Hàn Lâm Nguyễn Phú Thứ

 

Mừng Đông đất khách nhớ Xuân sang,
Kính chúc mọi nhà được bình an,
Nợ nước tình nhà nhân lễ Tết,
Đem lại an lạc cho dân gian.

 

Bánh Chưng và bánh Tét nhân (nhưn) mặn, thì được làm bằng thịt heo ba rọi (ba chỉ), đậu xanh bóc vỏ, bao bởi lớp nếp ở ngoài, còn bánh Tét nhân ngọt, thường làm bằng đậu xanh bóc vỏ trộn với đường, ngoài ra còn có bánh Tét nhân chuối xiêm nữa, một đặc điểm đáng lưu ý, nếu chúng ta gói bánh Tét làm bằng nếp sống, khi cột bánh không được cột chặt, vì để nếp sống nó nở ra là vừa, trái lại nếu cột chặt như gói bánh Tét làm bằng nếp chín thì nó sẽ bị nín làm cho bánh Tét bị sống. Khi bánh chín quyện lẫn mùi lá thật quyến rủ. Miếng bánh ngon nhứt là miếng bánh ăn ngay khi vừa nấu chín. Tùy gia đình, thường nấu bánh vào đêm 27 hoặc 29 Tết, canh nấu suốt đêm đến sáng mới chín, thời gian phải mất khoảng trên 5 giờ đồng hồ.


 

Theo Ánh Xuân Hồng
Thi Hạnh

 

Xuân đến bên thềm anh có hay
Có nghe hơi ấm phủ bàn tay
Có nghe trong gió lời réo rắt
Và nghe thương nhớ rót thật đầy…?

 

Xuân đến bên thềm anh biết không
Xuân ươm thơm sắc má em hồng
Cho tiếng tình tự trong thanh vắng
Gởi đến bên người những nhớ mong

 

Xuân đến đây rồi anh hỡi anh
Hãy nghe mây gió lượn tung tăng
Hãy nghe chim én vu vơ hát
Và khúc ân tình sáng long lanh

 

Xuân đến đem về bao ước mong
Ru trong hương nắng áng tơ nồng
Đôi chân anh bước, em cùng bước
Theo ánh xuân hồng đến trăm năm

 

@Internet


 

Trả lời bạn
Ly Khách

 

"Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong."

Bạn gửi thư nào nói với tôi
Mượn lời thơ cũ để trên môi


Và bằng tấm thiếp in hình ảnh
Hai bàn tay nắm chặt không thôi

"Có bàn tay ấy ở trong tay,
Tôi sẽ vui quên hận tháng ngày."

 

Có bàn tay ấy ở trong tay!
Nhưng làm sao có được ngày mai ?
Ở một nơi xa rời tổ quốc
Làm sao quên hận được tháng ngày!

 

Bạn biết có nhiều đêm tôi khóc
Nước mắt con trai nuốt trở vào
Đọng trên đôi mắt niềm u uất
Là cả một trời quê khát khao!

 

Bạn biết bây giờ gần đến tết
Tôi ngồi mơ đến một nhành mai
Đã mươi năm hơn nơi đất khách
Ngắm vầng trăng cũng thấy lạc loài.

 

Tôi biết gởi gì cho bạn đây?
Có nhiều cái thiếu vượt tầm tay
Bạn nói nhiều ngày cô quạnh quá
Làm sao tôi gửi được một ngày?

 

Thôi tôi mượn lời bài thơ cổ
Viết giùm tôi, bạn một vài câu
"Năm nay đào nở như năm ngoái
Những người xưa cũ giờ nơi đâu?

 

@Internet


 

Đào Thất Thốn

Hoàng Mai

 

Giống đào xù xì, rêu mốc này có sức hút kỳ lạ, mỗi thốn cành cây, tức là độ dài bằng đốt ngón tay, có thể trổ tới bảy bông hoa, nên gọi là Thất Thốn. Thất Thốn đỏ từ rễ đỏ lên tới búp, mầm nhọn và cứng cáp như lưỡi kiếm. Hoa đỏ vô cùng, tựa như hoa hồng nhung vậy, có thể nở từ gốc, và đã có người yêu Thất Thốn đếm được hoa nở tới ba tuần, sở hữu một vẻ đẹp không một loại đào nào sánh được.

 

Cũng không ai biết rõ loài hoa này vì sao lại có mặt ở Nhật Tân và có tự bao giờ. Nhiều người yêu loài hoa này đến nỗi đã đặt cho nó thêm những cái tên như đào thờ, đào bói, đào tiến vua... Hoa đào là loài có một đặc điểm riêng mà không một loại cây nào có được: Dù bị cắt lìa cành vẫn trổ hoa, kết quả. Đất càng cằn cỗi hoa càng đẹp. Thất Thốn còn có sức sống mãnh liệt hơn thế nữa, có thể sống được trong chậu, trong khi đào thường chỉ khoảng ba năm là chết. Thất Thốn thân ngắn, gốc sùi phồng xù xì, lá to và dài xanh đậm, vỏ cây nếu bóc ra thì tím mầu mận chín chứ không có mầu gỗ như các loại đào thường.


 

Tết của Mẹ tôi
Nguyễn Bính

 

Tết đến mẹ tôi vất vả nhiều,
Mẹ tôi lo liệu đủ trăm điều.
Sân gạch tường hoa người quét lại,
Vẽ cung trừ quỷ, trồng cây nêu.

 

Nuôi hai con lợn tự ngày xưa,
Mẹ tôi đã tính "tết thì vừa."
Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó,
Dọn nhà, dọn cửa, rửa bàn thờ.

 

Nay là hăm tám tết rồi đây,
(Tháng thiếu cho nên hụt một ngày)
Sắm sửa đố lề về việc tết,
Mẹ tôi đi chợ buổi hôm nay.


 

Du Xuân

Hạnh Chiếu

 

Quốc lộ số một nối liền Nam Bắc như một đường rẽ ngôi, bên non bên nước. Bãi Đại Lãnh cùng đèo Cả thật hữu tình. Rải rác trên mặt biển thiên thanh, những hòn đảo nhỏ to châu đầu nói chuyện, từng mảng thạch nhũ nhểu lên đồi non, vòng qua lượn lại rồi de ra đại dương như đùa bỡn. Sóng biển thất thường chợt vui chợt buồn đã tập cho hòn đảo biết chịu đựng, biết yêu thương nên nó càng trở nên đẹp lạ thường! Tối nay, xe nghỉ lại Qui Nhơn. Quán trọ. Đường dài. Nghĩ về đời người như ốc đảo giữa đại dương mênh mông, quên sao được hàm ân của sóng vỗ với triều dâng...

Trên đỉnh Hải Vân, thật là không còn gì để nói. Biển xanh biêng biếc màu trời, núi gấm lồng lộng màu mây. Ngẩng lên bất tận, cúi xuống vô cùng. Con người chỉ còn là một hạt bụi trong cõi hư vô. Bất chợt tôi nhớ đến hai câu chót trong bài thơ của một thi nhân Trung Hoa...


 

Mùa Xuân Đại Việt

Nhã Trân

 

Mùa xuân vừa đến én về khắp trời
Chung sức xây đời dân chủ tự do
Bồi xây nhà Nam thắm tươi huy hoàng
Kết khúc khải hoàn Việt Nam Hưng Quang


Trời Đại Việt rực màu nắng mới
Đẹp mùa Xuân Thái Hòa nơi nơi
Tô đất nước ánh ngời
Rọi niềm tin sáng ngời
Núi sông lại tươi


 

Xuân Lạnh

Lam Điền Nguyên Thử

 

Charlotte vào Xuân hay giữa đông.
Sáng nay tuyết trắng nắng pha hồng.
Em ơi giá lạnh tràn sông núi.
Ai đắp muôn loài chiếc áo bông.

 

Con chim nào kêu suốt đêm qua.
Chim không mất nước, chẳng xa nhà.
Mây đen, gió trắng, cành trơ trọi
Có xác chim vùi với xác hoa!...

 

Rét mướt nàng Xuân mỏng áo xiêm.
Về trong đêm trước bước êm êm
Sáng nay Xuân đã xa trần thế.
Rừng thủy tinh còn đọng tiếng chim.

 

@Internet


 

Tình Thơ

Nguyễn Hoàng Diệu

 

Giành giật với thời gian thoăn thoắt, tôi lại viết, viết sau những phút giây tất bật, viết trong hối hả của cuộc đời, viết như để thêm calories cho thực phẩm buổi trưa, cho đắng thêm ly cafe buổi sáng. Viết để thỏa những ước mơ của thời trẻ không thành. Tôi lại viết, viết với bằng hết cả đam mê, viết với cả tấm lòng. Không dám nghĩ bất cứ điều gì về sự thành đạt nhưng hy vọng sẽ không hoài công bởi chính nó là thực phẩm của đời tôi. Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi thời gian để viết, đã cho tôi chút riêng tư để chiêm nghiệm, và rồi một cõi riêng để đắm say. Cũng xin cảm ơn “người” đã đảm đang chia sẻ nhọc nhằn, và vài mụn “trẻ thơ” cho đời tôi bận rộn. Cảm ơn đời sống đã trở nên thật dễ thương sau thời gian dài đầy sóng gió, bởi chính cái sóng gió đã cho tôi cảm xúc, cho tôi nguồn hứng khởi để có được đề tài.


 

Tức cảnh ngày xuân

 

Thiền sĩ Huyền Quang

Lỏng tay thêu gấm gái yêu kiều

Hoa rợp, oanh vàng lảnh lót kêu

Bao nỗi thương xuân, thương biết mấy

Là khi không nói chợt dừng thêu

 

@Internet


 

Xuân Tráng Sĩ

Lý Đông A

 

Tráng sĩ hãy cùng ta tay cầm tay,
Thu Năm Hồ dốc lại một hồ say
Ðem Xuân đầu với rượu hồng pháo nổ
Hãy vui cho đỡ buồn xa đất tổ.

Rồi ngày mai, từ ngày mai.

Lý tưởng Việt như trời Xuân sáng tỏ,
Chép sử Việt ánh dương phơi máu đỏ
Tráng sĩ cầm thanh gươm của ông cha,
Phấn hồn xưa giết giặc đòi lại nhà.


 

Những Mùa Xuân Đã Qua
Nhã Trân

 

Không gian như trang trọng hẳn lên và đầy sinh khí, ngườI ta chỉ có thể cảm nhận mà không diễn tả cho rõ được. Phải chăng vì màu điều của những câu đối dán trên các cửa ngõ. Hay vì sắc pháo nhuộm hồng hè phố. Hay vì xuân đã thật sự về. Bên ngoài đời. Trong lòng người.

 

Những mùa xuân Sài Gòn yêu dấu. Thành phố nhộn nhịp chuẩn bị đón Tết từ đầu tháng Chạp. Các cửa hiệu tràn ngập mứt bánh, trà rượu. Các ngôi chợ mở cửa đến khuya, lá dong, nhang đèn bầy la liệt. Làm sao quên được chợ hoa Nguyễn Huệ như tấm thảm mênh mông muôn hồng ngàn tía, lan đào mai cúc huyền ảo dưới ánh đèn đêm. Hoa chen lá. Người chen người. Những sáng sớm đến trường nắng như trong hơn, gió như thanh khiết hơn. Lòng cô học trò mới lớn bỗng rộn rã, tưởng như phiêu du trên mây


 

Lời cho em cuối năm
Thiếu Khanh


Như loài chim di trú
Thêm một lần bay theo mùa xuân
Về miền thánh cư
hồng xanh giấc ngủ
Xin em đừng mang theo về
đôi cánh bâng khuâng

Xin ngàn năm thần thoại
Trên bình yên môi má hồng đơn
Trong bỡ ngỡ hồn em đồng tiền mừng tuổi
Xin cho em nụ cười tròn
Như chiếc khuyên vàng cổ áo tân hôn

Lời nguyện cầu
về một tương lai gần gũi
Như trong ngày mai ngày mốt
Gần như một giờ sắp đến
Hay một ngày sắp đi
Mùa xuân thức dậy trên trời
Niềm vui không rách nát tả tơi
Em rời bục gỗ nhà trường
bảng đen cô giáo
Trở về làm học trò
Cho những xót xa cay đắng trong đời
Dễ thương như tiếng khóc trẻ thơ

Xin cho em mùa xuân tuổi dại
Mắt khóc môi cười
không dấu mặt che tay
Xin cho em thôi cuộc du trình đày ải
Thôi truyền thần lên hồn thủy tinh
Những ấn tượng cuộc đời tủi nhục
đen đúa
hôm nay.

 

@Internet


 

Nhìn Những Mùa Xuân Qua
Ngọc Dung

 

Ở Canada, vì thời tiết khá lạnh nên chúng tôi không có đuợc cái không khí mát mẻ “hơi lành lạnh” để được tung tăng ngoài đuờng như của những buổi đầu Xuân thi vị nơi quê nhà.

 

Dạo ấy gia đình tôi còn sống ở Nha Trang. Những ngày đầu năm thành phố Nha Trang tuy còn đang sống bình yên, hiền hoà, nhưng nhiều người đã thấy không an tâm khi theo dõi tình hình chiến sự khắp nơi. Những ngày tháng kế tiếp lại càng cảm thấy bất ổn khi hàng ngày có biết bao nhiêu tin tức bất lợi từ nhiều nơi dồn dập đưa tới, người người phải vội vàng rời bỏ vùng giao tranh ác liệt, chạy di tản về thành phố tạm lánh nạn. Lúc ấy ở thành phố người ta như chẳng thiết nghĩ đến đón Xuân cho đúng cách, theo kiểu "truyên thống" làm gì. Vì như đẵ có dấu hiệu một sự thay đổi lớn đang diễn ra …


 

Gần Têt Than Việc Nhà
Trần Tế Xương

Bố ở một nơi con một nơi,
Bấm tay tháng nữa hết năm rồi
Văn chương ngoại hạng quan không chấm (2)
Nhà cửa giao canh nợ phải bồi (3)
Tin bạn hóa ra người thất thổ (4)
Vì ai nên nỗi quyển đâm vôi (5)
Ba mươi mốt tuổi đà bao chốc
Lặn lội trèo non đã mấy hồi.


 

Xuân Viễn Xứ

Yên Vi

Ta nằm nghe hát tình ca
Chợt nghe Xuân đến thịt da gọi về
Nắng hồng thắp đỏ sơn khê
Gió lên cơn lốc tứ bề đảo điên!
Đất buồn úp mặt ưu phiền
Cho đời dẫm nát từng miền thịt da!
Xuân về vàng võ sơn hà
Điêu linh vang vọng tiếng ca gọi hồn!

 

@Internet


 

Ông Táo về Trời

Internet

 

Không khí Tết nhộn nhịp bắt đầu kể từ ngày "tiễn" Táo quân về chầu trời vào ngày 23 tháng Chạp.

 

Táo Quân trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam có nguồn gốc từ ba vị thần Thổ Công, Thổ Địa, Thổ Kỳ của Lão giáo Trung Quốc nhưng được Việt hóa thành huyền tích "2 ông 1 bà" - vị thần Đất, vị thần Nhà, vị thần Bếp núc. Tuy vậy người dân vẫn quen gọi chung là Táo Quân hoặc Ông Táo do kết quả của thuyết tam vị thất thế (thuyết Ba ngôi) khá phổ biến trong các tín ngưỡng, tôn giáo. Bếp là bản nguyên của nhà khi người nguyên thủy có lửa và đều dựa trên nền móng là đất. Ở Việt Nam, sự tích Táo Quân được truyền khẩu, rồi ghi chép lại như sau...


 

Mùa Xuân về

Tôn Thất Phú Sĩ

 

Có đôi chim nhỏ hót trong vườn
Âu yếm tỏ tình rất dễ thương
Tha vài cọng cỏ rồi bay vụt
Chốn an bình xây tổ uyên ương


Nhành mai trước ngõ đang say ngủ
Bỗng giựt mình nhú vài nụ xanh
Mùa Xuân len lén vào mạch sống
Bâng khuâng gió nhẹ nắng vàng hanh


Bươm bướm ẩn mình từ đông trước
Tưởng đã chết rồi trong lá khô
Ô hay ! Xuân đến nào ai đợi
Bướm nhởn nhơ bay phấn bụi mờ


Có chàng trai chợt thấy mình lớn
Trong lòng chợt thấy suối yêu đương
Cô con gái nhỏ sau hai lớp
Xuân này sao em đẹp nhất trường


Ai đi ngoài chốn xa ngàn dặm
Trở về rũ tấm áo phong sương
Bên nồi bánh tét vừa mới chín
Mùa xuân êm ấm đẹp lạ thường


Mưa xuân tựa tấm màng sương mõng
Che chuyến đò ngang qua bến sông
Tôi vui ... vui quá nên tôi đã
Cắn vỡ xuân ra từng mảnh hồng


2006

 

@Internet


 

Thơ Say 1940

Vũ Hoàng Chương

 

Thuyền nhỏ sông lam yểu điệu về

Cỏ chen màu liễu biếc chân đê

Tình Xuân ai chở đầy khoang ấy

Hương sắc thanh bình ngập lối quê.

 

Nắng nhẹ mây hờ sương hơi hơi

Sương thưa nắng mỏng nhạc khoan lời

Dây đàn chầm chậm hôn lên phím

Muôn vạn cung Hồ lả lướt rơi

 

@Internet